welcome tinhocK1 website

Thursday, 09/04/2020, 0:05 AM

Chào Guest

Login form

Đăng nhập:
mật khẩu:

Ẩn

Tán Gẫu

500

Bạn thấy web tinhoc K1 thế nào?

Rate my site
Total of answers: 108
[ New messages · Members · Forum rules · Search · RSS ]
  • Page 1 of 1
  • 1
Forum moderator: quocdat11  
Forum » giới tính tuổi teen » tâm sự tình yêu » Càng điêu đứng tình yêu càng nồng
Càng điêu đứng tình yêu càng nồng
quocdat11 Date: Saturday, 06/09/2008, 3:55 PM | Message # 1
Nhóm: Removed





Yêu là đau khổ!" Đó là mệnh đề thứ nhất. Còn mệnh đề thứ hai là: "Nhưng còn đau khổ hơn nếu không được yêu".
Có một văn hào đã nói về hai mệnh đề đó.

Hai mệnh đề đó như hai chặng của cuộc đời. Có rất nhiều con người đã chùn bước ngay ở chặng đầu tiên, khi thấy yêu là đau khổ, người ta tìm cách chấm dứt nó để cắt đứt nỗi đau khổ đó. Nhưng cắt đứt nỗi đau khổ của tình yêu thì có khác gì cắt đứt tình yêu cuộc sống?!

Khi sống có ai không một lần mắc phải bệnh tật, thậm chí có chứng bệnh kinh niên mãn tính theo sát hành hạ người ta suốt đời. Rồi con bệnh phải nhập viện. Trong bệnh viện, nào thì sặc mùi thuốc thang, máu mủ, băng gạc… có ai thích đâu, nhưng chúng ta đến bệnh viện để cứu vãn cuộc sống chứ không phải để tiêu diệt cuộc sống.
Vậy thì đau khổ của tình yêu vẫn gượng dậy để chạy chữa cho mình bằng chính thần dược của tình, đó là cách tình yêu tìm cách kéo dài cuộc sống của con tim. Người đời vẫn bảo: yêu là sống! Nếu cuộc sống không tránh được bệnh tật thì tình yêu cũng không tránh được đau khổ.

Đau khổ của tình yêu và cuộc sống là gì? Có thể ví cuộc sống và tình yêu như lò lửa kia, nếu lò lửa không cháy, tức thì toàn thể ngôi nhà giá lạnh, và các thức ăn không thể nào được nấu chín… nhưng bản thân cái lò lửa đó thì sao? Trời ơi là nóng! Ngọn lửa hun đúc! Rồi muội khói đen sì! Rồi có thể ngọn lửa đó thiêu đốt chính cuộc đời và trái tim ta…

Lò lửa đó cũng chính là dục vọng, nó thắp lên đam mê mãnh liệt cho cuộc đời, nhưng nếu không được thoả nó cũng sẽ hành hạ người ta thất điên bát đảo. Thử xem, nếu không có ngọn lửa đó thì đời ta sống bình yên biết bao? Nhưng mà nếu không có ngọn lửa đó, thì làm sao một nhạc sĩ có thể sáng tác những lời khao khát: "Anh nhớ em", "ôi làn da đợi làn da", "đường xưa lối cũ vắng bóng em, bóng em đi trên đường…" và làm sao bàn tay của một hoạ sĩ có thể uốn muôn đường si mê khi vẽ qua đường cong của cơ thể tình nhân… Không có bếp lò sẽ không có món ăn nào được nấu chín! Cũng vậy, không có ngọn lửa dục vọng sẽ không có một động cơ nào để khởi hành cỗ máy khao khát sống của cuộc đời.

Nhưng có ngọn lửa dục vọng đó thì sao? Chao ơi! Đôi mắt, người ta lúc nào cũng thao thức dò tìm chẳng khác gì mũi của bầy ong sẽ chết đói nếu ngừng đánh hơi mùi của phấn hoa đang lan toả dù rất nhẹ nhàng trong gió. Thế rồi lên đường tìm kiếm, rồi gặp gỡ như định mệnh, rồi thề non hẹn biển… Vậy mà tình ngang trái, đứt dây cung thì làm sao chịu nổi. Người ta vẫn ví: tình yêu như tần số riêng có của con tim. Một chiếc đài hay tivi có thể bắt sóng, vì đó là thứ sóng được phủ sóng toàn quốc hay sóng vệ tinh phủ toàn thế giới; đằng này, sóng của con tim này bắt sóng của con tim kia, khi nguồn phát bị cắt đứt, thì cách gì bắt được? Thế là có không ít đôi gặp tình ngang trái còn dẫn nhau ra cầu tự tử theo kiểu: thôi đài của chúng ta từ giờ trở đi không bắt được sóng nữa thì giữ làm gì, quẳng nó xuống nước thôi… Còn có những người liền xa lánh cuộc đời, thôi thì khoác áo đi tu, để đời khỏi rơi vào những ngang trái tương tự.


Một người đi tu hay lãnh cảm, hoặc đóng cửa thủ thế trước tình yêu nghĩ gì? Có phải họ nghĩ, giời ơi, ngọn lửa dục vọng thôi thúc ta tìm kiếm đến những tình yêu ngang trái khổ đau; muốn đừng đau khổ nữa, ta đành tắt bếp lò dục vọng đó đi là xong chuyện. Hoặc có thể nói dễ hiểu hơn: ta hãy tự "thiến" mình đi để thôi khao khát, cũng là thôi giày vò, thôi tìm kiếm, và không còn khổ nữa?

Một lần tôi hỏi chuyện một thầy tu:

- Tại sao thày lại có thể đi tu được? Thày đã yêu đương bao giờ chưa?

- Thưa anh, khi đi tu, nhà thờ còn yêu cầu tuyển những người khoẻ mạnh và khao khát, yêu đời mãnh liệt. Đến với nhà thờ không phải chỉ là những người ốm yếu, rệu rã, khánh kiệt tình yêu với cuộc đời… Một linh mục làm sao hiểu được một con chiên thất tình đang thú tội nếu như trong chính bản thân ông ta không có được sự rung động của cảm giác yêu đương…

Qua câu chuyện, chúng ta thấy ngay cả những nơi thánh thất chùa chiền, nhà thờ, hay nơi thờ phụng, dù chỉ có tu nam, tu nữ ở riêng, nhưng ở đó người ta vẫn còn có một lò lửa dục vọng được thắp lên để thấu hiểu khao khát cũng như đau khổ của con người.
Nếu con người không có dục vọng tham - sân - si thì cũng chẳng có tội lỗi nào xảy ra cả. Nhưng mà như vậy, cuộc sống có khác gì chiếc xe máy kia không có động cơ máy nổ nữa, nó đỗ ì ra, không vận hành, chẳng đâm ai, và cũng chẳng bao giờ bị phạt.
Nhiều khi, có lẽ, ai ai trong chúng ta đều một lần nghĩ, nếu tắt đi bếp lò dục vọng, thì bếp lò đó không còn cơ hội hành hạ ta nữa. Nhưng ngẫm lại, ta mới hiểu bếp lò đó chính là động cơ - động lực để con người, con trai - con gái, nam thanh - nữ tú, đàn ông - đàn bà tìm đến với nhau, cần nhau, và nương tựa vào nhau. Nếu như con người tiếc cái động cơ của xe máy như thế nào, thì tạo hoá tiếc cái bếp lò dục vọng của con người như thế.

Và tạo hoá đã đốt bùng lên ngọn lửa cho bếp lò đó, đến mức có một số triết gia đã la lên: Trời ơi, đó không phải là đam mê, mà chỉ là thuốc mê tạo hoá dành cho con người để lao vào các cuộc truyền giống và gìn giữ giống nòi.

Tình yêu, gìn giữ giống nòi, cũng như nuôi dưỡng khao khát sống của chính bản thân mình trong nương tựa song hành cùng một trái tim khác chẳng phải là mục đích lớn nhất của cuộc đời sao?!

Người Việt có câu "tội - tình" tức là trong tình nhiều tội lắm: nào ngang trái, tham lam, bội bạc, dấm dúi làm những việc đau lòng… nhưng hãy nhìn tình của con nhện, hay con bọ ngựa kia, khi con đực còn đang say mê, thì con cái đã măng-giê (ăn) con đực để làm thức ăn dự trữ nuôi con… Vậy thì con người vẫn là những kẻ được đặc ưu lắm trong dòng truyền sinh của tình yêu tạo hoá…

Trong tình hẳn là có tội, vì tình chứa đựng thứ dục vọng "thần dược" lớn nhất của con người. Một bếp lò được thắp lên, rất có thể hòn than của nó văng ra làm cháy đồ đạc hay cháy nhà, bạn đừng quá oán trách nó, bởi nó là lửa làm sao không cháy. Có thể đôi khi hứng lên nó còn đun hộ thức ăn cho nhà hàng xóm chẳng may tắt bếp lò…

May mắn cho hai bánh xe là nó có động cơ để vận hành chiếc xe. Và may mắn cho chúng ta có ngọn lửa dục vọng để vận hành niềm khao khát sống của cuộc đời! Chúng ta hãy nên nhận thức niềm may mắn đó cho dù đôi khi động cơ đó gặp phải trắc trở gì đi nữa. Khi nào động cơ còn nổ thì cánh buồm khao khát của con tim tình yêu còn giương lên đòi đi tìm bến bờ của nó:

Thuyền ơi có nhớ bến chăng?

Bến thì một dạ khăng khăng đợi thuyền

 
Forum » giới tính tuổi teen » tâm sự tình yêu » Càng điêu đứng tình yêu càng nồng
  • Page 1 of 1
  • 1
Search: